Nguồn gốc của bóng đá

Tin Thể Thao

Vừa qua tại thành phố Thanh Đảo, tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc đã diễn ra 1 buổi lễ hội trình diễn môn thể thao có tên là “cuju” thu hút khá đông các khán giả. 1 số người đã tin rằng “cuju” chính là tiền thân của bộ môn bóng đá hiện đại.

Và ai là người đã phát minh ra bộ môn bóng đá? Đó là 1 câu hỏi thu hút khá nhiều sự tranh luận của mọi người ở nhiều quốc gia trên thế giới. Trong khi những quy tắc, luật lệ của bộ môn thể thao này chưa đến 200 năm tuổi thì hầu hết tất cả mọi người đều tin rằng, bóng đá đã được ra đời từ trước đó rất lâu. Theo như Sepp Blatter, chủ tịch Liên đoàn của bóng đá thế giới (FIFA) thì Trung Quốc có thể là nơi đã khai sinh, với Linzi, thủ đô của quốc gia cổ đại Qui là một nơi chơi môn thể thao này đầu tiên.

Top nhà cái uy tín nên lựa chọn khi tham gia cá cược trực tuyến 

Thực tế Liên đoàn bóng đá Trung Quốc được thành lập vào năm 1924, chậm hơn với 1 số quốc gia tại châu Á khác, nhưng mà trước đó từ rất lâu quốc gia này đã phát triển rất mạnh bộ môn “cuju” với nghĩa đen được dịch là “quả bóng đá bằng chân”. Bằng chứn là? Đã có ít nhất 2 tài liệu lịch sử đáng tin cậy miêu tả 1 trò chơi giống như là bóng đá hiện đại từ sau thời Chiến Quốc (từ năm 476-221 trước Công nguyên). Trong trò chơi này, 2 đội sẽ tranh giành 1 quả bóng (được nhồi bằng lông và tóc) trên 1 mặt sân, cố gắng để giữ được quyền kiểm soát quả bóng và ghi được bàn không cho đội kia đoạt lại. Nhưng mà điểm khác là dù có “trọng tài” điều khiển trong trận đấu nhưng “cuju” không có quy định chặt chẽ về việc sử dụng tay của người chơi.

Ở thời đó “cuju” phổ biến như là bóng đá bây giờ, vượt qua được các định kiến về giai cấp, tầng lớp hay là giới tính.Ban đầu ở thời nhà Hán (năm 206 trước Công nguyên đến 220 sau Công nguyên), nó được xem là 1 bài tập luyện của quân đội, giúp tăng sức khỏe cho những binh sĩ, đi kèm với các bài giảng về lý thuyết quân sự, cũng như là tránh cho họ bị tê liệt chân sau 1 ngày cưỡi ngựa đầy vất vả. Dần dần bộ môn thể thao này đã thu hút được tầng lớp thượng lưu và họ đã dàn dựng như 1 trò tiêu khiển trong những buổi quốc tiệc.

Thời đó những Hoàng đế Trung Quốc đặc biệt mê bộ môn “cuju” này, đến mức mà ai chơi xuất sắc môn này sẽ được hưởng rất nhiều những đặc quyền. Theo như tài liệu lịch sử đã ghi lại, 1 người có tên là Gao Qui trong thế kỷ 12 nhờ vào màn biểu diễn đẹp mắt đã được thăng tiến rất nhanh trong quân đội từ chỗ chỉ là 1 lính quèn. Bên cạnh đó thì bộ môn thể thao này cũng đánh dấu sự thắng lợi cho nữ quyền, vượt qua được hàng loạt rào cản trong quan niệm đạo đức truyền thống của dân tộc Trung Quốc. 1 số người trong họ đã trở thành người chơi chuyên nghiệp và giỏi đến mức 1 cô gái 17 tuổi đã từng đánh bại được 1 đội bóng gồm toàn là nam. “Cuju” đã tiếp tục phát triển thịnh vượng và lan tỏa sang các nước khác như là Nhật Bản, Việt Nam. Nhưng đến thời nhà Minh (từ năm 1368 đến 1644) thì bộ môn thể thao đã suy vong để lại 1 mối liên kết mong manh với bóng đá hiện đại.

Có 1 số nhà sử học cho rằng “cuju” đã lan sang phương Tây thông qua con đường tơ lụa, chủ yếu là ở Ai Cập, Rome, Pháp và phần còn lại của thế giới. Có nhiều hoài nghi về giả thuyết này. Nhưng có 1 thực tế là những phiên bản của “cuju” được chơi tại Ai Cập cổ đại, La Mã hay Hy Lạp cổ đại không khác ở Trung Quốc là mấy.

Vào năm 2004, FIFA đã chính thức công nhận Trung Quốc là cái nôi của làng bóng đá với tiền thân là bộ môn “cuju” mặc dù không có nhiều bằng chứng chứng thực. Cuộc tranh luận xem nơi nào mới là quê hương của bộ môn bóng đá  có thể sẽ còn kéo dài mãi mãi nhưng có 1 thực tế Trung Quốc là nơi đã khai sinh không ít bộ môn thể thao hiện đại. Điển hình như môn “chuiwan” có từ thế kỷ thứ 10 là tiền thân của môn golf hay là môn “jiju” có từ thời nhà Đường (năm 618 đến 907) chơi với ngựa và cái vồ là tiền thân của bộ môn polo hiện nay.

Xem thêm: 10 cầu thủ đẹp trai nhất của ĐT Việt Nam